Kilomet thứ 130 của một cuộc Ironman là nơi mà mọi thứ vỡ vụn.

Bạn đã bơi 3.8km trong làn sóng và cơ thể người khác. Bạn đã ngồi trên yên xe đạp suốt 6 tiếng. Và bây giờ bạn phải chạy 42km marathon — với đôi chân chưa bao giờ cảm thấy nặng đến vậy.

Lúc đó, không có chiến lược nào hoạt động nữa. Không có kế hoạch tốc độ, không có tính toán nhiên liệu. Chỉ còn một câu hỏi duy nhất: Bạn có thể lãnh đạo chính mình tiếp tục không?

Khi không còn ai có thể giúp bạn

Trong công việc, tôi thường có đội ngũ, có dữ liệu, có quy trình để dựa vào. Nhưng ở kilomet 130, không có ai chạy thay tôi được. Không có dashboard nào cho tôi biết tôi sẽ về đích hay không.

Và đó là bài học đầu tiên: lãnh đạo thực sự bắt đầu từ khoảnh khắc bạn không còn có thể dựa vào bất cứ điều gì ngoài chính mình.

Sự kỷ luật không được xây dựng trong những ngày bạn cảm thấy mạnh mẽ. Nó được rèn luyện trong những ngày bạn muốn bỏ cuộc nhưng vẫn tiếp tục.

Ba bài học tôi mang về phòng họp

Sau Ironman, tôi nhận ra mình đã thay đổi cách lãnh đạo đội ngũ theo ba hướng cụ thể.

Thứ nhất, tôi bắt đầu quan tâm nhiều hơn đến "kilomet 130" của từng người trong đội — khoảnh khắc họ đang kiệt sức nhất và cần được nhìn thấy nhất, không phải lúc họ đang tỏa sáng.

Thứ hai, tôi học cách tách biệt cảm xúc nhất thời và quyết định dài hạn. Trong một cuộc Ironman, bạn không được phép để cơn đau ở km 140 quyết định liệu bạn có về đích hay không. Trong lãnh đạo, nguyên tắc này giống nhau đáng ngạc nhiên.

Thứ ba — và đây là điều tôi trân trọng nhất — tôi học được rằng tốc độ của người chậm nhất trong đội không phải là điểm yếu cần loại bỏ, mà là tín hiệu cần lắng nghe.

Lãnh đạo không phải là cuộc đua tốc độ

Tôi về đích lúc 11 giờ đêm. Không phải người đầu tiên, không phải người cuối cùng. Nhưng tôi về đích với sự hiểu biết rằng: bất kỳ mục tiêu nào đáng theo đuổi đều sẽ có những kilomet 130 của nó — và cách bạn đi qua đó mới là điều định nghĩa bạn là ai.